Immanuel Kant (1724–1804), một triết gia người Đức, được coi là một trong những tư tưởng gia có ảnh hưởng nhất trong lịch sử triết học phương Tây. Ảnh hưởng của ông vẫn rất lớn ngày nay; ông đặt nền tảng cho siêu hình học, nhận thức luận, đạo đức, mỹ học, triết học chính trị và nhiều lĩnh vực khác. Về đạo đức: Theo Kant, đạo đức không thể dựa trên hạnh phúc hay khoái lạc vì những thứ đó mang tính chủ quan và thay đổi theo từng trải nghiệm. Giá trị đạo đức nên được xác định bởi ý chí tốt và bổn phận bắt nguồn từ lý trí. Kant đưa ra hai nguyên tắc cho hành động đạo đức của chúng ta: 1) Tính phổ quát: Chỉ hành động theo nguyên tắc mà bạn có thể cùng lúc muốn nó trở thành một quy luật chung. Ví dụ, trộm cắp là trái đạo đức vì chúng ta không thể tưởng tượng một thế giới trong đó hành động đó trở thành quy luật chung. 2) Nhân tính như mục đích tự thân: Hành động sao cho những hữu thể lý trí không bao giờ bị xem chỉ như phương tiện để đạt mục đích khác. Lấy người khác làm phương tiện thuần túy giống như dùng họ như một công cụ mà không có sự đồng ý; hành động này thường bao gồm hứa dối, xâm phạm tự do và tài sản của người khác, gây hại, v.v. Về chủ nghĩa duy tâm siêu nghiệm: Kant cho rằng chúng ta không thể trải nghiệm các đối tượng nếu không thể biểu diễn chúng trong không gian và thời gian. Vì vậy, ngoài phạm vi kinh nghiệm cảm giác, sẽ không có cảm giác về đối tượng để trí hiểu phán đoán. Trong bối cảnh này, Kant thường dùng các luận chứng siêu nghiệm: bắt đầu từ một khía cạnh đã được chấp nhận của kinh nghiệm, rồi suy ra điều gì phải đúng để loại kinh nghiệm đó có thể xảy ra. Về phán đoán thẩm mỹ: Theo Kant, một phán đoán thẩm mỹ có bốn đặc điểm chính. 1) Không vụ lợi: Chúng ta cảm thấy thích một điều gì đó vì đánh giá nó đẹp, chứ không vì lợi ích cá nhân. 2) Tính phổ quát: Bản chất của phán đoán này là mong đợi người khác cũng đồng ý với chúng ta. 3) Tính chủ quan: Không có thuộc tính khách quan nào của một vật làm cho nó trở nên đẹp. 4) Không đem lại kiến thức về đối tượng: Phán đoán thẩm mỹ dựa trên cảm xúc về các thuộc tính của đối tượng hơn là các thuộc tính đó vốn có. Nếu tôi nói "bức tranh này đẹp", tôi không đưa ra thông tin về bức tranh; đó không phải là một phán đoán đúng hay sai mà là cách thể hiện thái độ của tôi đối với một đối tượng cụ thể.